CHÂU ÂU MÙA ĐÔNG – CHUYẾN ĐI KHÓC BỤP MẮT

CHÂU ÂU MÙA ĐÔNG – CHUYẾN ĐI KHÓC BỤP MẮT

Olomouc lần đầu tiên đón mình trong một đêm tuyết rơi trắng xóa và lạnh thấu xương. Sau này khi đã ở châu Âu một thời gian, mình mới thực sự cảm nhận rằng nếu có tuyết rơi là rất ấm đấy. Vì lúc ấy nhiệt độ chỉ rơi vào khoảng -1 đến 0 độ C. Và mùa đông châu Âu âm mười mấy đến âm hăm mấy là chuyện bình thường đó gái!

Nhưng mình sống ở Sài Gòn. Nơi này thời tiết chỉ có nóng và rất nóng, và hôm đó thực sự là cơn ác mộng chắc tới chết vẫn không quên. Trừ khi già khú đế mà mình vẫn sống dai nên sẽ bị lú lẫn quên trước quên sau haha.

Châu Âu mùa đông

Mùa đông tuyết rơi đóng băng kín mặt hồ

CHÂU ÂU MÙA ĐÔNG LẦN ĐẦU ĐÓN MÌNH RA SAO? 

Olomouc cách sân bay Vienna của Áo khoảng hơn 2 tiếng đi xe bus và phải qua hai chặng xe. Chặng đầu từ sân bay Vienna về Brno (thuộc Séc).Chặng sau từ Brno về Olomouc.

Lúc mua vé online trên student agency mình không biết nó có hai chặng rời nhau, nên xuống tới Brno mình vẫn ngồi yên.  Ngồi một hồi, linh cảm mách bảo ê Angela, mày phải hỏi ai đó cho chắc cái đi, chứ thấy bà con xuống xe nhiều quá kìa.

Mình hỏi bác tài và chìa cái vé xe đã in sẳn ở nhà. Anh ấy xem và xua tay, múa múa chỉ chỉ và nói tiếng ngoài hành tinh của anh ấy xong, liền mở thùng hành lý và ý hỏi cái nào là đồ của em. Xong kéo đồ xuống đất rồi leo lên xe trong sự ngỡ ngàng pha lẫn sờ sợ của mình.

MÌNH VỀ ĐẾN NHÀ NHƯ THẾ NÀO?

Các bạn có hình dung ra cảm giác mình lúc đó không­­­­­­. Bơ vơ, trời châu Âu mùa đông sụp tối rất nhanh, cái lạnh đã ngấm vào tận xương tủy chỉ trong vài phút chui ra khỏi xe. Người mình lạnh run cầm cập, miệng đánh bò cạp.

Ôi mẹ ơi không biết đây là đâu và làm sao có thể về được kí túc xá! Dạ dày trống rỗng, đói và khát. Bên cạnh là đống hành lí 40 kg, gần bằng trọng lượng mình. Mình đi hỏi vài ba hành khách đứng xung quanh nhưng không ai nói được tiếng Anh.

Cuối cùng, mãi hơn 20 phút sau nổ lực, mình mới yên vị trên một chuyến xe bus khác. Nó lăn bánh về thẳng Olomouc chỉ 1 phút sau đó!

Ngồi hơn một giờ thì tới nơi, cũng là lúc mình cảm thấy kiệt sức sau tổng hành trình dài gần 30 giờ. May mắn khi xuống xe, có một bạn gái nói được tiếng Anh giúp gọi chiếc taxi chở mình về kí túc xá.

20g đêm 1 tháng 1 năm 2017 là thời khắc khó quên của Angela. Cô ấy bước xuống taxi, làm thủ tục nhận phòng, và kéo lê đống hành lí lên lầu không có thang máy bằng chút sức lực cuối cùng.

Rồi mình mở cửa phòng, ngồi phịch xuống giường, thở hổn hển vài phút rồi khóc tức tưởi như một đứa trẻ. Bao nhiêu sự gồng mình mạnh mẽ giờ chợt vỡ òa theo cảm giác yếu đuối, mềm nhũng. Nỗi nhớ con làm tim quặn thắt. Mình tự hỏi những ngày sắp tới sẽ sống như thế nào đây.

Châu Âu mùa đông

Cộng hòa Séc mùa đông tuyết phủ trắng xóa

NHỮNG NGÀY SAU ĐÓ

Mình nghỉ ngơi vài ngày, vào trường làm thủ tục nhập học, gặp giáo sư hướng dẫn để trao đổi. Sau đó lao vào học và thi cho kịp đủ điểm. Vì mình mất ½ năm học chỉ để ngồi nhà chờ visa. Bên cạnh đó, mình phải lao đi tìm việc để đảm bảo chi phí trang trải.

Hành trình vừa làm nghiên cứu sinh vừa học nghề nail với người Việt là cả thiên tình sử dài tập. Mình hứa sẽ biên sau nhé. Vừa để kể các bạn nghe, vừa lưu lại cho con cháu sau này. Cái này coi như của hồi môn cho tụi nó vậy. (Đọc mà học hỏi, quí lắm đó con hehe). 

DẤU ẤN VỀ OLOMOUC

Sau này trong những lần tha phương thử sức khác, mình cũng có vài kỉ niệm chua lè. Nhưng ấn tượng về Olomouc với lần đầu đặt chân đến luôn là lần khủng nhất.

Có lẽ do lúc đó sức đề kháng với những trục trặc bất ngờ còn yếu quá. Khả năng giải quyết rắc rối cũng chưa nhạy. Hơn thế, mình chưa chuẩn bị đủ cho mọi thứ, kể cả sức chịu đựng và sự phán đoán.

Sau này, những kĩ năng đó ngày một tăng. Mình ngày càng chai lì hơn. Mà cũng có thể gọi mỹ miều là bản lĩnh hơn, ít sợ hãi vì luôn đặt bản thân vào trạng thái phòng vệ. Nhưng như thế có nghĩa là mình sống chủ yếu bằng cái đầu chứ ít khi dùng trái tim.

Bây giờ tuy đã dừng chân tại một nơi cực kì yên bình ở châu Âu, nhưng mỗi khi nghĩ về Olomouc, hay nhìn thấy tập ảnh kỉ niệm về nó, hình sân ga, cổng trường… một cảm xúc lạ chợt ùa về. Vừa thân thương vừa đắng đắng chua chua khó diễn tả. Dù nơi này mình cũng từng có rất nhiều kỉ niệm đẹp và ấm áp.

Stromstad 25 February, 2020

8

No Responses

Write a response