Sân chơi ngoài trời và chế độ cho trẻ em

CORONA Ở THỤY ĐIỂN

Mình đang ở Thụy Điển chưa nhiễm corona. Đó là tin tốt. Mình viết những dòng này lúc còn khỏe mạnh, và là lúc con số thống kê trên truyền thông chính thống đạt gần 8000 người nhiễm bệnh tại Thụy Điển. Lúc này là tháng 3/2020.

CORONA – NHỮNG NGÀY CUỐI Ở VIỆT NAM

Mình rời Việt Nam vài ngày sau tết 2020. Bầu không khí lúc đó cực căng thẳng. Khẩu trang khan hiếm, đắt đỏ. Vitamin C và nước rửa tay khô cạn dần. Lác đác người dân đã rục rịch trữ lương thực.

Mình lo lắng cho những người thân ở lại. Mình còn mua để lại cho mấy đứa cháu mỗi đứa một chai rửa tay khô, dặn tụi nó cách dùng khi đi học rất kĩ lưỡng. Sau đó nghe tin tụi nhỏ được nghỉ học một tuần, rồi hai tuần, mình thở phào nhẹ nhõm.

Trong hành lí xách tay mình mang theo một chai gel rửa tay, kèm khoảng chục cái khẩu trang dùng cho ba mẹ con trên chuyến bay. Trước khi đi, mình không cho gia đình và bạn bè ra sân bay tiễn, vì sợ “mắc dịch”, nguy hiểm lắm.

Rồi nhắn tin dặn dò bạn bè người thân ở cẩn thận… Lúc đó, Việt Nam có 16 ca nhiễm và Thụy Điển có vỏn vẹn 1 ca.

Còn hiện giờ mình đang ở châu Âu, được xem là nơi lây nhiễm nhanh nhất hành tinh, với cách phòng phống dịch bệnh cũng rất lạ lẫm trong mắt người Việt.

THỤY ĐIỂN CHỐNG DỊCH RA SAO?

Thụy Điển là một trong số các quốc gia phát triển vững bền lâu đời và thịnh vượng có tầm cỡ trong khối châu Âu. Đây cũng là đất nước nổi tiếng thế giới về chế độ an sinh xã hội tốt và tính nhân đạo cực kì cao.

Trong những tuần gần đây, Thụy Điển lại cũng chính là đất nước khiến đa phần dân tình như ngồi trên đống lửa khi để con số lây nhiễm tăng nhanh vùn vụt mà không có bất cứ động thái cứng rắn nào.

Nhiều nước láng giềng đã lần lượt đóng cửa trường học, quán ăn, sòng bài, các cửa hàng vải vóc và những tụ điểm vui chơi. Vài nước đã bắt đầu đóng cửa biên giới tạm thời.

Thụy Điển vẫn bình thản, chậm rãi như nhịp sống xưa nay. Người ta gặp nhau vẫn vui vẻ bắt tay, ôm hôn, nói chuyện với cự li rất gần. Trường học vẫn ấm áp như chưa hề có zombie.

TÂM TRẠNG CỦA NGƯỜI TRONG CUỘC

Và hôm cuối tuần mình còn nhận được một tối hậu e-thư (email) của kommun (ủy ban), nói là các cha các mẹ vui lòng cho con đi học đầy đủ nếu cháu không bị bịnh heng. Còn nếu cháu khỏe mà vẫn cho nghỉ học ở nhà là đang vi phạm quyền trẻ em đó!

Mình, cũng như bao nhiêu người không có nghiệp vụ khác, hồi hộp, lo lắng. Mình tổng hợp các nguồn quan điểm, từ lá cải, lá chuối, đến các bài báo trên website chính thống của các tổ chức. Và cũng cố phân tách tình hình để tự tìm cho được câu trả lời thỏa đáng, nhằm trấn an bản thân.

CÁCH DẬP DỊCH CỦA THỤY ĐIỂN VÀ CỦA TA

Corona là bệnh chung toàn cầu. Do ai cũng có nhu cầu đi lại, giao thương, du lịch nên không nước nào né nổi. Nhưng mỗi quốc gia, mỗi khu vực sẽ có cách phòng tránh và đối phó khác nhau. Và các biện pháp đều phải dựa trên đặc thù của nhiều yếu tố. Điều này là đương nhiên. Quan trọng là sau cơn bão ta còn lại gì, và các con ta còn lại gì.

THỰC TẾ RA SAO?

Người Việt Nam chấp nhận cảnh 2-3 bệnh nhân nằm chung một giường, trong một phòng đầy khít giường, miễn là được ở trong điều kiện chăm sóc y tế của giới chuyên môn.

Người phương tây thì không. Họ quan niệm đã vào bệnh viện thì bệnh nhân phải được chăm sóc ở điều kiện tốt nhất. Thậm chí bệnh viện nhỏ nơi thành phố mình ở còn được xây có view nhìn ra biển nữa kìa.

Ở Việt Nam, số người bị cách li theo dõi quá đông nên không đủ chỗ. Người ta phải trưng dụng luôn doanh trại của các anh bộ đội. Các anh ấy phải vào sinh hoạt trong rừng để nhường chỗ.

Ở châu Âu mùa này mà chơi kiểu đó thì chơi với ai? Nhiệt độ ngoài trời cứ âm 2-3 độ lại lên dương 5-6 độ maximum. Chưa thấy chết vì bệnh mà đã thấy chết cóng trước rồi. Nên cũng không có chỗ cách li theo dõi.

Mà tâm lí ai thấy mình có triệu chứng cũng muốn vào xét nghiệm, rồi cách li, rồi điều trị. Trong số đó có người cúm thường, có người cúm corona nhẹ. Tóm lại là không xuể, và sẽ rối như canh hẹ.

Nên cái cách kêu gọi mọi người hãy tự theo dõi sức khỏe, nghỉ ngơi tại nhà khi có triệu chứng mình có thể hiểu được. Người ta đang nói nhiều đến miễn dịch cộng đồng để lí giải cho việc tỉnh bơ này. Nhưng thực sự chỉ có chính phủ mới biết họ đang làm gì.

TÍCH TRỮ LƯƠNG THỰC

Hai ngày cuối tuần vừa qua mình và nhiều người dân trong thành phố Stromstad đã chứng kiến một sự việc chưa bao giờ xảy ra tại đây. Đa số các kệ siêu thị chỉ còn lèo tèo vài ba món. Từ mì gói, bột nui, thực phẩm đông lạnh đến toilet paper.

tích trữ lương thực

Các ngăn kệ trống trơn

corona ở thụy điển

Toilet paper gần như sạch trơn

Điều này không lạ với người châu Á. Nhưng nó chưa xảy ra với người Thụy Điển bao giờ. Hỏi ra mới biết. Thủ phạm khuân hàng chính là khách Nauy láng giềng.

Thành phố mình nằm ngay biên giới Nauy. Giá thành của đa số dịch vụ và hàng hóa đều rẻ hơn của họ. Họ nghe đồn chính phủ Nauy cũng sẽ sớm đóng cửa biên giới nên đã tranh thủ khuân gần hết các siêu thị. Khổ thân dân cư Stromstad phải lái xe hơn 30 phút sang thành phố lân cận để mua những thứ cần thiết.

CHÚNG TA ĐANG Ở ĐÂU?

Nhưng. Giữa bao thứ nhập nhằng, lo lắng pha lẫn cảm giác mong manh này, có một điều mình và nhiều người nhìn thấy vô cùng rõ ràng. Nó hiện ra trước mắt và có lúc mình vẫn nghĩ nó không hề tồn tại. Đó chính là giá trị cuộc sống tinh thần.

Mình cảm thấy trân quí mọi thứ hiện tại đang có. Một người chồng hằng ngày cần mẫn đi làm. Hai đứa con ngoan vẫn đang tận hưởng ngôi trường hoàn toàn mới và cực kì yêu thích. Những bữa cơm quây quần nên nhau. Chiếc giường ấm áp với những lời thì thầm của người đồng hành trước khi ngủ… Giá trị vật chất trở nên nhẹ tênh.

Mong tất cả chúng ta đều bình yên và hạnh phúc.

Stromstad March 16th, 2020

CẬP NHẬT TÌNH HÌNH CORONA TẠI THỤY ĐIỂN SAU MỘT NĂM

Còn hôm nay, vào những ngày đầu năm tết dương lịch 2021, sau gần một năm chống chọi với dịch bệnh, cả châu Âu te tua hơn theo kiểu khác.

Bây giờ đang giữa mùa đông. Khi nhiệt độ càng xuống thấp thì sức đề kháng của con người cũng tuột xuống theo. Mỗi năm vào mùa này, người dân xứ lạnh phải đối mặt với bao nhiêu loại virus cúm. Số người chết vì cúm mùa mỗi năm cũng không hề thấp.

Nhưng ngược lại khi trời càng lạnh thì độ quậy của virus corona càng cao. Người ta đã bắt đầu biết sợ khi bản tin trên tivi hàng ngày hiện lên những con số khủng. Tại Thụy Điển cách đây hai hôm, số người nhiễm mới trong một ngày lên đến hơn 15.500 người. Số người chết là hơn 250 người. Chỉ trong một ngày!

Người Thụy Điển đã bắt đầu đeo khẩu trang một cách tự giác khi chưa hề có lệnh bắt buộc. Điều này chưa bao giờ xảy ra trước đây. Vài trường học cấp 1, 2 ở một số kommun đã đóng cửa.

Đọc bài viết ly kỳ về những chiếc khẩu trang tại Thụy Điển ở đây

Giáng sinh 2020 có gì vui?

Lệnh cấm tụ tập quá 8 người đã được áp dụng từ trước giáng sinh. Kể cả lễ giáng sinh trong nhà thờ cũng không được tổ chức. Nhóm ca đoàn của mình phải quay phim trước buổi lễ giáng sinh và phát trên youtube vào đúng sáng ngày 25 để mọi người ngồi nhà xem.

Khi lệnh được ban hành, người ta nháo nhào lên, kiểu vậy còn gì là giáng sinh nữa! Rồi giáng sinh tui phải làm sao? Giống như Việt Nam năm đầu tiên cấm đốt pháo vậy. Ai cũng ngỡ ngàng, hụt hẫng, chán chường. Tết thiếu tiếng pháo, tết vắng mùi thuốc pháo hay tết không thấy xác pháo đầy đường thì còn gì là tết! Nhưng rồi tết cũng đến và chúng ta quen dần đi. Cũng phải tìm lấy niềm vui đầu năm bằng những thứ có ý nghĩa khác.

Giáng sinh Thụy Điển không tụ tập, không la cà rồi cũng qua. Ai ở yên nhà nấy, ăn uống, lê la từ sofa ra bếp, từ bếp vào giường ngủ, rồi lại vào sofa. Giáng sinh năm nay của mình khá ổn. Nó không ấn tượng lắm nhưng cũng không làm mình hụt hẩng chán chường như những người sống lâu năm tại đây, vì đây là cái giáng sinh đầu tiên của mình tại Châu Âu.

Những liều vaccin đầu tiên

Những liều vaccin đợt 2 đã hạ cánh tại Thụy Điển. NgườI ta tiêm trước cho những nhóm ưu tiên, gồm các nhân viên chăm sóc viện dưỡng lão, y tá bác sĩ, người lớn tuổi. Thường dân như mình phải đợi đến những đợt sau. Dự kiến khoảng tháng 6-7 năm nay sẽ tiêm chủng rộng rãi toàn quốc gia. Trong thời gian chờ đợi này thì thân ai nấy lo!

Những nỗi lo có tên

NHƯNG, có một điều đáng lo cũng không kém những con virus kia. Đó là cái tủ lạnh của mỗi nhà dường như không còn luôn đầy ắp như trước nữa trong khi các dãy kệ trong siêu thị lại được lấp đầy. Kinh tế sau một năm cầm cự, dù đã được chính phủ hỗ trợ rất nhiều đã bắt đầu tuột dốc thấy rõ. Doanh nghiệp phá sản la liệt. Dù bạn có là người sống lạc quan đến mấy cũng không khỏi chột dạ khi nay mai lại nhìn thấy một cửa hiệu quen thuộc biến mất.

Thứ duy nhất mình luôn làm cả năm nay trước giờ ngủ là lầm rầm đọc kinh cầu nguyện. Cầu cho cơn thịnh nộ của Chúa nhanh qua. Cầu cho mình và những người thân bạn bè (kể cả hàng xóm) được bình an. Cầu cho những người đang bệnh sớm khỏi. Cầu cho tủ lạnh của mỗi nhà lại đầy ắp. Có vài đêm mình còn cầu nguyện xin xỏ thêm vài điều nữa. Nhưng cũng có đêm cầu nhiêu đó là đã muốn ngủ gục rồi, nên thôi đi ngủ hehe.

12

One Response

  1. Thuy
    March 16, 2020

Write a response