điều quan trọng nhất

ĐIỀU GÌ QUAN TRỌNG NHẤT?

Có bao giờ bạn ngồi lặng và tự hỏi: điều gì quan trọng nhất trong cuộc sống? Đặc biệt khi mọi thứ đều diễn ra rất chậm và gần như bị gián đoạn như lúc này.

HÃY NHÌN QUANH TA

Thầy trò ở Việt Nam đang trải qua một cái Tết dài nhất lịch sử và chưa biết khi nào chấm dứt.

Còn ở đây các con mình vẫn đang đến trường. Khi nhiều người lớn được ngồi nhà làm việc thì bọn trẻ vẫn phải cắp sách đều đặn.

Mình cho rằng đi học trong giai đoạn này như đi giữa chiến tranh. Súng đạn vô tình. Chỉ biết mặc áo giáp phòng tránh. Sáng nào, ngoài việc mặc 5-7 lớp quần áo, phụ kiện chống lạnh, các con còn phải tìm cho ra chai gel rửa tay mà thỉnh thoảng tiện tay bỏ đâu đó. Sau đó là lớp khẩu trang phải đeo suốt trừ giờ ăn trưa.

Đọc thêm câu chuyện về chiếc khẩu trang.

Nhà trường vẫn duy trì đầy đủ các hoạt động tập thể, kể cả đến hồ bơi mỗi tuần một lần.

VÌ SAO THỤY ĐIỂN CHƯA ĐÓNG CỬA TRƯỜNG HỌC NHỎ?

Vì nếu trẻ em ở nhà bắt buộc phải có người chăm sóc. Đó là luật. Không thể để tụi nó chơi rong nhà hàng xóm. Càng không thể cứ ti vi hoặc game và ngồi yên đó nha con. Vậy các con nghỉ học buộc ba mẹ phải nghỉ làm. Bài toán bắt đầu từ đây.

NHỮNG CON SỐ BIẾT NÓI

Corona virus đã tàn sát vô số doanh nghiệp trên toàn cầu. Để giảm thiệt hại ở mức tối thiểu nhất, họ buộc phải sa thải số lượng lớn nhân viên. Theo số liệu thống kê ở Thụy Điển đến giờ này:

  • Hãng hàng không đa quốc gia Scandinavian Airlines (SAS) của 3 nước Đan Mạch, Thụy Điển, Nauy đã sa thải 10.000 nhân viên.
  • IKEA, thương hiệu đồ gỗ lắp ráp nội thất của Thụy Điển đang xưng bá toàn cầu, phải đóng cửa hàng loạt các cửa hiệu, kể cả các cửa hiệu là trụ sở chính.
  • Tập đoàn ô tô Volvo sa thải 20.000 công nhân và 5000 kĩ thuật viên.
  • H&M, thương hiệu thời trang được ưa chuộng khắp thế giới đã đóng gần 3500 cửa hàng trên tổng 5000 cửa hàng toàn cầu.
  • Còn thêm bao nhiêu tên tuổi lớn mình không kể hết được.

GIẢI PHÁP RA SAO?

Họ cho nhân công nghỉ và nhà nước trả 80% lương thất nghiệp. Tiền nào chịu cho xuể? Vậy nên chính phủ tung ra các gói hỗ trợ để doanh nghiệp duy trì hoạt động. Với gói này, doanh nghiệp đóng 40%, người lao động đóng 7,5%, nhà nước chịu 47,5% còn lại. Nhưng muốn họ sử dụng thì phải có chỗ cho các con đi học để ba mẹ đi làm.

Thế nên việc đóng cửa các trường tiểu học không hề đơn giản như đa số mọi người vẫn nghĩ.

(Nguồn số liệu lấy từ group Cộng Đồng Việt Nam tại Thụy Điển)

ĐIỀU GÌ QUAN TRỌNG? TẠI SAO VẪN CHO CON ĐI HỌC?

Bạn hỏi mình có lo lắng không? Có chứ!

Bạn hỏi sao không cho con ở nhà? Có hai lí do.

Lí do thứ nhất

Vì con thích đi học lắm! Nó đã chịu áp lực học ở Việt Nam bao lâu nay rồi. Nay mới sang học được vài tuần ở một môi trường hoàn toàn mới lạ và thú vị. Đi học như đi chơi. Được mặc đồ đẹp tùy thích. Học nhẹ tênh.

Trừ phần ngôn ngữ là học nghiêm túc vì kiến thức mới nhưng không nhồi nhét. Mỗi ngày học dăm ba câu từ. Còn toán thì chỉ ba cái đồ yêu cộng trừ nhân chia con học cách đây ba năm rồi.

Âm nhạc con được dạy chơi các nhạc cụ tự chọn. Ở Việt Nam ngày xưa mình phải dè xẻn đóng tiền vài triệu mỗi tháng để cho con tiếp cận được bộ môn luyện não này. Còn lại thời gian là các hoạt động thể thao, học làm mộc, may vá, hội họa…

Đúng nghĩa “mỗi ngày đến trường là một ngày vui”. Không cần khẩu hiệu dán trước mỗi lớp học.

Lí do thứ hai

Mình không được phép cho con nghỉ học trừ khi trẻ bị bệnh. Quyền được đi học là quyền cao nhất của trẻ em tại châu Âu. Khi các trường học cấp 1 cấp 2 chưa được lệnh đóng cửa, bạn sẽ vẫn phải để con đến trường. Nếu không, bạn sẽ bị kommun nhắc nhở tùy theo mức độ. Nặng nhất có thể sẽ tước luôn quyền làm cha mẹ của bạn.

Nhiều phụ huynh cũng tính đến chuyện xin giấy xác nhận của bác sĩ để con có thể ở nhà trong thời điểm này. Riêng mình, vì có cả lí do thứ nhất nên mình chưa làm việc đó.

Mình chỉ nghĩ rằng việc cách li tại nhà ở thời điểm này là vô thời hạn, nên rất cần cân nhắc cho con. Không thể ở nhà mãi được. Chỗ mình ở cũng khá thưa người. Trường tiểu học con mình đang học cũng chỉ khoảng hơn trăm đứa trẻ. Thôi thì cứ cho con cuộc sống bình thường nhất có thể. Điều quan trọng nhất là luôn phải trong tình trạng cảnh giác cao độ.

TÌNH CHỊ EM MÃI BỀN LÂU

Mình có cô em bạn Việt Nam sống gần nhà. Bình thường chị em và tụi nhỏ hay chạy qua chạy lại. Có khi tám chuyện chồng con. Có khi chia nhau tô bún riêu mới nấu hay dĩa rau xào còn nóng.

Cả hai tuần nay nó đã bế quan luyện công. Nó miễn tiếp tất cả các thể loại khách, kể cả khứa như mình haha. Hai đứa con cũng được/bị nghỉ học ở nhà luôn. Khi cần tiếp tế lương thực, mình và nó alo cho nhau trước, rồi để hàng trước cửa và lẳng lặng ra về.

Bánh tét chuối Việt Nam

Ba cái bánh tét chuối được tiếp tế trong hòm thư

LỚP HỌC SFI CỦA MÌNH CÓ CÒN TỒN TẠI?

Còn mình thì sao? Để kể cho nghe. Mới đăng kí học tiếng Thụy Điển được vài bữa thì hệ thống trường cấp 3 và đại học đóng cửa cái rầm. Toàn bộ học sinh giáo viên sẽ được hướng dẫn dạy học online như các nơi trên thế giới.

Riêng lớp của mình còn non nớt, mới học dăm chữ a bờ cờ nên biết gì mà online. Khổ thân cô giáo phải xin phép hiệu trưởng cho cô tụ tập tuần 2 lần với học trò ở khu vực tiếp tân. Mỗi lần khoảng 30 phút để ôn bài cũ, giao bài mới và hướng dẫn cách học tại nhà.

Khu vực tiếp tân mấy hôm trước mình đến đã có sự thay đổi nhẹ. Trên bàn là chai gel rửa tay diệt khuẩn. Còn phía trước quầy có ai đó đã giăng dây báo rằng xin đừng đến gần tôi hehe.

Warning for close contact

Khẩu hiệu “xê tui ra”

Lớp mình rất đông, tới 3 học sinh lận đó. Cô cũng chịu khó lặn lội, chuẩn bị tài liệu in ấn, sách vở phát tận tay. Lớp mình có 2 bạn người Afganistan không biết tiếng Anh. Cô phải sắp xếp tìm phiên dịch cho 2 bạn ấy trong những buổi gặp mặt ngắn ngủi. Mình cảm nhận rất rõ cái mọi người gọi là SỰ NGHIÊM TÚC trong công việc.

ĐIỀU GÌ QUAN TRỌNG NHẤT?

Tại Stromstad bé nhỏ này, xưa nay rất ít người, bây giờ lại càng vắng hơn. Thỉnh thoảng mình len lén lú mặt ra đường hít chút không khí trong lành.

Và mình đã trả lời được câu hỏi: điều gì quan trọng nhất?

Mình thấy vài cụ già dắt chó đi dạo, gương mặt tươi rói, sáng bừng với nụ cười xã giao trên môi. Thỉnh thoảng mình cũng thấy một ít người trẻ tuổi hơn nhưng bước lầm lũi, vội vã, tránh né.

Mình thuộc dạng nửa già nửa trẻ nên cũng hiểu phần nào những gì diễn ra bên trong họ. Và mình biết tất cả họ và mình đều có một điểm chung. Chúng ta hình như đã bắt đầu biết yêu quý những thứ mình hiện đang có.

điều gì quan trọng

Khoảnh khắc hiện tại của chúng ta

Stromstad, March 26th 2020.

Hôm nay là kỉ niệm ngày cưới của mình và của nhiều người.

6

2 Responses

  1. Thuy
    March 26, 2020
    • AngelaPhuongThao
      March 27, 2020

Write a response