Núi lửa Bromo Indonesia

NÚI LỬA BROMO INDONESIA (PHẦN 2)

Trước khi kể về núi lửa Bromo Indonesia, tôi phải kể cho bạn vài điều tôi ấn tượng nhất trong chuyến đi này.

Indonesia là đất nước có đa số người dân theo đạo Hồi. Tôi có nhiều ấn tượng rất tốt về điều này. Người dân đạo Hồi trong mắt tôi trước đây chỉ được biết qua màn ảnh nhỏ. Bây giờ họ xuất hiện bằng xương bằng thịt và ở khắp nơi.

CHIẾC KHĂN HIJAB Ở INDONESIA 

Đầu tiên là hình ảnh chiếc khăn trùm tóc của phụ nữ, gọi là hijab (tạm phiên âm là hi-chop). Họ quan niệm mái tóc là điểm hấp dẫn nhất của người phụ nữ. Vì thế họ buộc phải che chắn lại để giảm bớt sự quyến rũ của mình. Điều này nhằm hạn chế việc nảy sinh tà tâm từ người nam.

Nữ sinh cấp hai ở Indonesia

Angela và các em học sinh cấp 2

Phụ nữ Indonesia chỉ được tháo hijab khi ở nhà với chồng. Và chỉ có người chồng mới được nhìn thấy tóc vợ. Các bé gái buộc phải đội hijab khi vừa dậy thì, ở thời điểm bắt đầu rụng trứng.

CÂU CHUYỆN CỦA NHỮNG NGƯỜI PHỤ NỮ HỒI GIÁO 

Với góc nhìn cá nhân, tôi thấy điều này khá bất công với họ. Vì chúng tôi đã từng thấy một chuyện kì diệu xảy ra. 

Có một bạn sinh viên nữ trong nhóm tình nguyện viên đã thử tháo bỏ hijab theo yêu cầu của chúng tôi. Lúc đó chỉ có chị chị em em với nhau.

Bạn này khá thân với nhóm chúng tôi. Tất cả đều muốn xem bạn trông như thế nào khi tết tóc, và bạn cũng muốn. Tôi chính là người tết cho bạn hai bím tóc French style, kiểu tóc đuôi tôm từ trên đỉnh đầu xuống ngọn tóc.

Các bạn biết không, cô ấy trông như một công chúa, khác hoàn toàn với cô gái hàng ngày che kín mái tóc của mình. Nhưng khi có một bạn trai bước vào, cô ấy vội vả trùm lại khăn, xấu hổ tưởng như mình quên mặc quần áo.

Và họ phải mặc quần áo loại rộng rãi, thật kín từ đầu tới chân. Nguyên tắc mặc là không để lộ phần da thịt nào, trừ khuôn mặt và hai bàn tay. Trong thời tiết nắng nóng gần như quanh năm, điều này thật sự không tưởng với chúng tôi.

TRẢI NGHIỆM 12 GIỜ CỦA TÔI

Tôi đã tự thử thách mình bằng cách mượn một bộ đồ của một bạn sinh viên cùng size. Tôi mặc từ sáng đến tối, đi khắp nơi. Bạn biết không, nó cực nóng, vướng víu hơn cả mặc áo dài.

Và hơn hết, đúng là nó làm giảm đi sự hấp dẫn của tôi rất nhiều. Nhưng họ vẫn cảm thấy thoải mái vì đã ăn mặc như thế từ nhỏ. Thậm chí họ sẽ thấy ngượng nghịu nếu phải mặc để lộ quá nhiều da thịt, như tôi thường mặc haha.

Trang phục truyền thống Indonesia

Angela hóa trang thành gái Indonesia

KHI NGƯỜI INDONESIA CẦU NGUYỆN

Người Indonesia đạo Hồi cầu nguyện mỗi ngày năm lần. Lần một trước khi mặt trời mọc, lần hai giữa trưa. Còn lần ba xế chiều, lần bốn lúc mặt trời lặn. Và cuối cùng lần năm trước khi đi ngủ.

Họ không bỏ sót lần nào!

Trừ những lúc đi công tác xa không có điều kiện thì họ sẽ cầu nguyện bù vào ngày trước hoặc sau đó.

Đại đa số các cơ quan, trường học, bệnh viện, trung tâm thương mai đều có phòng cầu nguyện riêng cho nhân viên và khách. Các cửa hiệu hay quán ăn lớn cũng vậy.

Trước khi cầu nguyện, họ phải rửa tay chân thật sạch. Người nam phải thay chiếc váy dành riêng để ngồi đọc kinh.

Chúng tôi ở kí túc xá của trường đại học. Mỗi ngày năm lần đều đặn, chúng tôi đều nghe tiếng cầu kinh vang rất lớn trên loa phóng thanh. Ban đầu không thể ngủ được khi nghe lúc 3-4 giờ sáng. Sau quen dần vẫn ngáy khò khò. Có khi tiếng cầu kinh lọt vào giấc mơ. Tôi cũng thấy mình đang cầu nguyện!

TÍNH CÁCH CON NGƯỜI

Tôn giáo là một phần hơi thở của người dân ở đây. Vì giữ thói quen cầu nguyện như thế từ nhỏ, gần như tất cả những người Indonesia chúng tôi tiếp xúc đều rất ôn hòa, vui vẻ và lành tính.

Họ sống chậm và toát lên một sự thân thiện thấy rõ. Tôi vẫn từng tự hào về độ thân thiện và hiếu khách của người Việt mình. Nhưng khi tiếp xúc với họ, tôi thấy phải xem lại điều đó.

INDONESIA CÓ GÌ?

Chúng tôi trải qua bốn tuần với lịch sinh hoạt dày đặc. Chương trình gồm những hoạt động giao lưu và những chuyến đi tham quan xa có gần có.

Có những ngày đi giao lưu với các bạn học sinh tiểu học, phổ thông và đại học ở các trường. Nhiệm vụ chính là trình bày về đất nước Cộng Hòa Séc, hát hò, giao lưu nấu ăn, chơi teamwork…

Nhuộm vải truyền thống Indonesia

Nhuộm vải truyền thống Indonesia

Vải nhuộm truyền thống Indonesia

Vải nhuộm truyền thống Indonesia

Nhớ những ngày tham quan các xưởng dệt nhuộm truyền thống của người Indonesia. Đôi khi tham quan nhà máy sản xuất thuốc lá, viện bảo tàng.

Vài hôm lại đến nhà người dân và ở cùng họ theo hình thức homestay để giao lưu và khám phá tận cùng ngóc ngách của cuộc sống người bản xứ.

Giao lưu với người bản xứ Indonesia

Giao lưu với người bản xứ Indonesia

CHINH PHỤC NGỌN NÚI LỬA BROMO ĐANG NGỦ Ở INDONESIA

Đây cũng là lần đầu tiên trong đời tôi được đặt chân lên Bromo, tên một ngọn núi lửa đang ngủ ở Indonesia.

Nó quá ấn tượng bạn ơi!

Chúng tôi phải xuất phát từ 9 giờ tối đêm trước để di chuyển và đến chân núi lúc 2 giờ sáng. Trời lạnh cóng. Bụi tro mù mịt đen kịt dưới chân.

Chúng tôi chia nhau thành mấy nhóm. Mỗi nhóm khoảng bốn người thuê một chiếc xe jeep để họ lái đưa chúng tôi lên đỉnh núi.

Trời tối đen. Đường đèo ngoằn ngoèo đầy ổ gà. Họ vẫn lái xe vù vù trong lúc chúng tôi ngồi thòng tim, co rúm.

Đi xe jeep lên cao ngắm núi lửa Bromo Indonesia

Hành trình xe jeep gian nan

Xuống xe, chúng tôi nhập bọn cùng rất đông khách du lịch khác. Cả đoàn đi bộ thêm khoảng 2 km nữa để lên đến đỉnh núi đối diện ngọn núi lửa Bromo để ngắm mặt trời mọc, và ngắm Bromo.

Càng lên cao càng lạnh run lập cập. Tro bụi càng bay tứ tung vào mặt dù ai cũng có đeo khẩu trang. Cuối cùng chúng tôi cũng lên tới đỉnh và ngồi co ro vào nhau chờ đợi.

NÚI LỬA BROMO INDONESIA XUẤT HIỆN

Khoảng 20 phút sau mới thấy mặt trời ló dạng. Điều kì diệu là khi mặt trời mọc, cũng là lúc đỉnh ngọn núi lửa Bromo hiện ra, rõ dần, rõ dần.

Bạn không thể hình dung được đâu. Nó đẹp tuyệt trần, và chưa có điều gì kì diệu hơn thế! Tôi không thể diễn tả hết cảm xúc của mình, nhưng chắc chắn đó là phong cảnh thần tiên nhất tôi từng thấy!

Núi lửa Bromo Indonesia

Chính là nó, núi lửa Bromo đang ngủ (nhìn từ đỉnh ngọn núi đối diện)

HÀNH TRÌNH XE JEEP QUANH CHÂN NÚI LỬA BROMO INDONESIA

Sau đó chúng tôi lặp lại hành trình xe jeep. Nhưng không xuống thẳng chân núi cũ, mà đi vòng qua để đến chân của núi lửa Bromo Indonesia đang ngủ.

Chân núi lửa Bromo Indonesia

Angela dưới chân núi lửa Bromo Indonesia

Trong các bạn có ai từng đi sa mạc sẽ biết cảnh này. Cát bụi bay mù mịt trước mặt, nhưng là tro bụi đen của lần hoạt động gần nhất.

Thú thật là tôi hơi sợ và nó không hấp dẫn như ngắm từ xa. Giống như idol của bạn vậy. Khi chỉ được ngắm chứ không được sờ, bạn thấy người ấy thật vi diệu. Nhưng khi có được cơ hội sở hữu rồi, thì thường thôi! Lắm lúc còn mệt mỏi nữa là khác haha.

6. KÍ ỨC 

Chúng tôi còn được đi biển Malang, bãi biển xinh đẹp nổi tiếng. Kể ra Malang cũng khá đẹp, nhưng vì Việt Nam có quá nhiều bãi biển đẹp, nên tôi cũng không ngạc nhiên mấy. Chỉ có các cô gái người Séc là rú ré các kiểu vì lần đầu tiên được thấy điều này.

Biển Malang Indonesia

Biển Malang Indonesia

Chuyến đi đầy ắp những kỉ niệm khó quên. Hôm tiệc chia tay với nhóm bạn tình nguyện viên bản xứ, chúng tôi đã khóc rất nhiều.

Họ là các bạn sinh viên giảng viên đã đồng hành giúp đỡ cùng chúng tôi suốt thời gian đó. Kể cả đứa sinh viên già cỗi như tôi cũng gục mặt khóc hù hụ trên vai một anh soái ca vì xúc động.

Buồn vì kết thúc chuyến đi. Buồn vì chia tay soái ca không biết bao giờ mới gặp lại hí hí.

Chia tay Indonesia

Tiệc chia tay Indonesia

Chia tay Indonesia

Đó là một tháng ngắn ngủi tôi có thể sống trọn vẹn lại đời sinh viên. Ăn, chơi, học và cả êu nữa.

Suốt 24 tiếng mỗi ngày, tôi quây quần bên những con người trẻ tuổi và sống cuộc sống của họ. Tôi thấy mình trẻ theo. Những lo toan hằng ngày chỉ đến chập chờn trong giấc ngủ và tan biến đi theo tiếng loa cầu kinh trước lúc mặt trời mọc.

Stromstad ngày 5 tháng 3/2020

Xem thêm về đất nước vạn đảo Indonesia tại đây.

7

No Responses

Write a response